três - thó sạch


「 hắn "đói khát" lắm rồi thật không nhịn nổi nữa 」
ngoại truyện
diêm du ninh: bây tưởng kao muốn thống nhất giới tu chân rồi trị vì ngàn năm hả? ngây thơ thế.

Kim quang do trời ban, quả thực xứng danh ân huệ của thiên đạo.

Hắn vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Sau khi phá cảnh tiến vào giai đoạn đầu kỳ Hợp Thể, linh khí tích tụ trong cơ thể Diêm Du Ninh lại chưa hấp thu hết. Một phần vẫn quanh quẩn bên Nguyên Anh.

Trong lúc giao chiến với Diêm Ma, Diêm Du Ninh buộc phải nhất tâm nhị dụng (việc nọ xọ việc kia).

May thay, pháp bảo hộ thân trên người quả nhiên hữu dụng. Mấy phen bị Diêm Ma công kích, chính nhờ hai món pháp bảo cấp Thiên giai mà hắn mới không đến nỗi quá mức chật vật.

Từ giai đoạn đầu, giữa, cuối cho đến đại viên mãn. Niềm vui và phấn khích vừa lóe lên trong lòng Diêm Du Ninh đã bị đánh tan bởi thế công ngày càng mãnh liệt của Diêm Ma, kẻ muốn lấy mạng hắn.

May thay, cảnh giới Hợp Thể của Diêm Ma chung quy vẫn thua kém cảnh giới Đại viên mãn Hợp Thể của Diêm Du Ninh. Nhờ đó đã giúp Diêm Du Ninh có thể dùng Dây Tơ Bạc Của Cóc Băng để khống chế đối phương.

Tuy vậy, đến cả hắn cũng không ngờ rằng Cửu Đạo Tam Cửu Lôi Kiếp Tím của Trung Cửu Đạo (“Tam Cửu” là ba lần chín, tức 27 đạo lôi, “Trung Cửu Đạo” là giai đoạn giữa trong hệ thống Cửu Đạo) lại giáng xuống nhanh đến như vậy!

Giáng xuống bất ngờ đến mức khiến hắn trở tay không kịp.

Dẫu Diêm Ma có muốn vùng thoát, nhưng vì bị pháp bảo áp chế nên không thể cử động. Gương mặt vốn anh tuấn giờ đây lại trở nên dữ tợn. Nếu ánh mắt có thể giết người thì chỉ trong khoảnh khắc Lôi Kiếp Tím giáng xuống, Diêm Du Ninh đã đủ để bị giết hàng trăm hàng ngàn lần.

Cho đến khi Lôi Kiếp Tím giáng trúng Diêm Ma hoàn toàn. Khoảnh khắc ấy, cả đất trời chỉ còn vang vọng tiếng gào thét đau đớn của Diêm Ma. Pháp lực phòng thân tiêu tán, Diêm Ma chẳng thể vận chuyển linh lực để kích phát pháp bảo hay phù chú hộ thân. Tôn chủ Nghịch Trần Giáo, kẻ ba ngày trước còn oai phong lẫm liệt, giờ đây Nguyên Anh vỡ vụn, thần thức tiêu tán trong trời đất.

Người đàn ông trung niên, da thịt cháy đen, thất khiếu rỉ máu, ánh mắt từ giận dữ cuồng nộ dần hóa vô thần. Đầu khẽ nghiêng, xác tan như tro bụi, vĩnh biệt giới tu hành.

Từ đây, giới tu hành không còn Ma Tôn Diêm Ma.

Ngay khoảnh khắc ấy, bốn phía vang vọng tiếng kêu gào thê thảm của các giáo chúng bị cuốn vào trận Lôi Kiếp Tím này.

Họ cất tiếng cầu cứu, nhưng ngay cả tôn chủ của họ cũng không thể chống đỡ nổi Lôi Kiếp Tím thì thử hỏi sao cứu được họ đây!

Không rõ từ ai khởi đầu tiếng hô “Tôn chủ cứu mạng”, rồi lại thêm vào “Thiếu chủ cứu mạng”. Từ đó, tiếng cầu cứu “Thiếu chủ cứu mạng” vang lên từng hồi.

Thế nhưng, ngay cả Diêm Du Ninh cũng đang lực bất tòng tâm.

Ba đạo Tử Lôi Kiếp dần tan biến nơi chân trời. Diêm Du Ninh cảm thấy phủ tạng cuộn trào, dù đã cố nén mấy lần, cuối cùng vẫn phun ra một ngụm máu lớn.

Ma chướng trong tâm từng gào thét trong lòng nay đã không còn dưỡng chất để sinh trưởng. Theo sự diệt vong của Diêm Ma, nó cũng bị Diêm Du Ninh tiêu diệt hoàn toàn. Hắn bước chân loạng choạng, thu hồi Dây Tơ Cóc Băng đã bị hư hại.

Ngoài tâm đăng Sen Thiền vẫn đang không ngừng chữa trị thương thế cho Diêm Du Ninh, hai món pháp bảo Thiên giai trên người hắn đều đã bị tổn hại ít nhiều. Nhưng nhìn quanh, xác chết nằm la liệt khắp nơi, có thể đứng vững như vậy đã là kỳ tích.

Sau đó, Diêm Du Ninh nhanh chóng thu lấy túi trữ vật mà Diêm Ma chưa kịp tiêu hủy. Hắn vốn định thu lấy Loan Đao Chẻ Hoàng. Nhưng tiếc thay, ngay trước khi chết, Diêm Ma vẫn cố ý phá hủy pháp bảo ấy, giờ đã không còn nữa.

Pháp bảo bản mệnh là thế, một khi đã nhận chủ thì sẽ hợp nhất với chủ nhân. Có phúc cùng hưởng có họa cùng chia.

Diêm Du Ninh đưa tay lau đi vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt ngẩng lên nhìn bầu trời đang gió nổi mây cuộn.

Thiên kiếp như nhận ra sự suy yếu của Diêm Du Ninh lập tức hóa thành lưỡi dao đoạt mệnh giáng xuống ngay tức khắc chẳng cho hắn kịp thở. Diêm Du Ninh chẳng hề do dự lập tức triệu hồi món pháp bảo.

Một dải lụa như ánh sáng lấp lánh rực rỡ chợt hiện ra, bay phiêu diêu bao quanh Diêm Du Ninh giữa không trung.

Không, nhìn kỹ lại thì đó đâu phải là dải lụa, rõ ràng là một pháp bảo cuộn sách. Nhìn thoáng qua cuộn sách ấy thôi mà như chứa đựng toàn bộ cảnh sắc tráng lệ của thế gian: núi non hiểm trở muôn hình vạn trạng, sông ngòi cuồn cuộn hùng vĩ, trời xanh thăm thẳm trải dài vô tận...

Chớp mắt, bầu trời trong cuộn giấy bỗng biến đổi. Bóng tối phủ kín che khuất mặt trời. Khi thiên kiếp giáng xuống lại bị cuộn giấy hút vào trong.

Sau khi đạt đến cảnh giới Đại Viên Mãn Hợp Thể, pháp lực hồi phục từ những viên Đan Hồi Nguyên thông thường đã trở nên quá nhỏ bé. Nếu không nhờ có Tâm Đăng Sen Thiền, Diêm Du Ninh tuyệt đối sẽ không tùy tiện kích hoạt Quyển Pha Lê Đốt Trời (Phá Thiên Lưu Ly Quyển) trong lúc đang bị thương.

“Không hổ là pháp bảo Thiên giai cao cấp, quả thật hao tổn pháp lực.” Nụ cười vẫn hiện nơi khóe môi Diêm Du Ninh, nhưng lại lạnh lẽo như gió đông tháng chạp, không mang chút hơi ấm nào.

Tuy là pháp bảo công kích, nhưng nhờ đặc tính đặc biệt nên nó có thể hấp thụ sức mạnh và lưu trữ vào bên trong cuộn giấy, phóng ra khi cần. Ở một mức độ nào đó có thể đối kháng với Lôi Kiếp Tím.

Nhưng nếu không đến bước đường cùng, Diêm Du Ninh cũng sẽ không sử dụng. Bởi mỗi lần kích hoạt đều tiêu hao toàn bộ pháp lực. Chưa chắc đã vượt qua được thiên kiếp có khi đã bị Quyển Pha Lê Đốt Trời hút cạn mà chết.

Tôn chủ bị Thiếu chủ giết sao? Thiếu chủ hiện đang độ thiên kiếp?!

Một số giáo chúng đứng trước cổng núi Nghịch Trần Giáo, vươn cổ ngẩng nhìn bầu trời mây sấm cuồn cuộn từng đợt.

Những giáo chúng ở bên ngoài không ngờ rằng khi về lại phải đối mặt với biến cố lớn đến như vậy.

Những giáo chúng từng tham chiến và may mắn thoát khỏi Lôi Kiếp Tím, khi trở về đều mang vẻ mặt đầy cay đắng: “Huynh đệ à, may mà chúng ta về muộn! Chứ không e rằng hôm nay đã chẳng còn mạng sống.

"Ba lần chín là hai mươi bảy đạo Lôi Kiếp Tím, nay chỉ còn ba đạo cuối cùng. Nếu Thiếu chủ vượt qua được... Từ nay về sau, người chính là Tôn chủ của chúng ta.”

Không phải ai cũng cam tâm làm lính quèn. Nhưng khi họ nhìn thấy Lôi Kiếp Tím giáng xuống chói lòa thì lòng phản nghịch nổi dậy trong họ cũng dần thu cờ tắt trống.

Cuồng phong đột ngột kéo đến, mưa to như trút nước.

Muôn trượng hào quang bao phủ từng đợt lôi kiếp, khó mà nhìn rõ đó là pháp bảo gì. Nhưng chỉ cần nhìn ánh sáng trắng chói lòa đủ để sánh ngang với thiên lôi, cũng biết đó tuyệt đối không phải pháp bảo tầm thường. Phải biết trong giới tu chân pháp bảo càng cao cấp thì càng cần pháp lực hùng hậu để vận hành. Với những kẻ còn chưa tới kỳ Kim Đan, chỉ riêng việc kích hoạt một món pháp bảo Thiên giai cũng đủ hút cạn toàn bộ pháp lực rồi.

Mới chỉ hai mươi năm, Thiếu chủ đã trở nên mạnh mẽ đến vậy. Vậy thì thêm hai mươi năm nữa, hoặc một trăm năm sau, dưới sự dẫn dắt của Thiếu chủ, Nghịch Trần Giáo sẽ hưng thịnh đến mức nào? Có người mắt đã nóng lên.

Suy cho cùng, thắng làm vua thua thì nín, có kẻ chỉ biết quy phục kẻ mạnh.

...

Thiền Liên Tâm Đăng hiện hình trong tay Diêm Du Ninh. Ánh sáng mềm dịu không ngừng lóe lên, liên tục bổ sung pháp lực mỗi khi hắn gần như cạn kiệt.

Ba đạo Lôi Tím cuối cùng giáng xuống, như gom toàn bộ uy lực của hai mươi bốn đạo trước đó vậy. Cuộn giấy hấp thụ một cơn sét tím, trong khi đó một tấm lệnh bài đầy vết nứt bất ngờ phóng to. Không lâu sau, nó cùng thiên lôi đồng quy vu tận, vỡ vụn thành tro bụi, tan biến trong không khí. Hết lần này đến lần khác, pháp lực của Diêm Du Ninh gần như cạn kiệt khiến hắn chẳng kịp thở. Tia sét tím cuối cùng như có linh trí, xuyên qua vết tích lệnh bài vừa tan biến. Lao đến như muốn đoạt mạng hắn mang theo khí thế không thể ngăn cản.

Pháp lực dùng để vận hành Phá Thiên Lưu Ly Quyển vẫn chưa kịp thu hồi, Diêm Du Ninh không thể dùng để bảo vệ bản thân. Không nghĩ nhiều, hắn lập tức chuyển chút pháp lực ít ỏi từ Tâm Đăng Thiền Liên sang bộ Áo Choàng Cánh Ve trên người.

Hắn nghe thấy âm thanh vỡ vụn của Áo Choàng Lông Thêu Cánh Ve.

Chỉ có hắn mới có thể nghênh đón hai đạo thiên kiếp ấy...

Diêm Du Ninh vô thức cắn chặt răng sau. Trong khoảnh khắc, hắn đã đưa ra quyết định. Diêm Du Ninh không nỡ hoàn toàn hy sinh pháp bảo ấy, để một phần thiên kiếp đánh thẳng vào mình. Nguyên Anh gần như bị hút cạn đã chuyển sang màu xám tro, trên đó hiện lên một vết nứt mảnh.

Trong khoảnh khắc, Diêm Du Ninh đã đưa ra nhận định. Nếu Quyển Pha Lê Đốt Trời hấp thụ cả ba cơn sét tím này tất sẽ bị hư hại hoàn toàn, không còn khả năng phục hồi. Nỗi đau khi Nguyên Anh bị tổn thương chẳng khác nào thần thức (ý thức linh hồn) bị xé toạc, còn khốc liệt hơn cả da thịt bị rách nát. Từng dây thần kinh trên cơ thể đều đang gào thét phản hồi lại nỗi đau ấy.

Gân xanh trên trán Diêm Du Ninh giật mạnh. Rồi bất ngờ, hắn nghe thấy gì đó, hoặc chỉ là ảo giác. Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên.

Mưa trút xuống như thể trời đang cười nhạo hắn. Những hạt mưa nặng đáp xuống thiên lôi, mỗi giọt dường như đều hiện lên một khuôn mặt cười méo mó.

Cười nhạo hắn là kẻ ngoại lai, tuyệt đối không thể có thành tựu gì. Cười nhạo hắn, rốt cuộc cũng chẳng khác gì tu sĩ thế gian. Rồi sẽ có một ngày hắn chỉ có thể sống lay lắt dưới uy lực của nó. Hoặc chết chẳng toàn thây, hoặc bị chấp niệm nuốt chửng mà hóa thành ma.

Vạn năm rồi, chẳng ai tu thành chánh quả. Trừ nam nữ chính do tác giả dựng nên, tất cả những người khác đều chỉ là bàn đạp cho họ bước lên đỉnh cao.

Một nụ cười nhẹ rỉ máu nơi khóe miệng Diêm Du Ninh, rồi là tiếng cười lớn đầy ngạo nghễ. Hắn ngẩng đầu, hét lên với tầng mây cuồn cuộn và thiên lôi đang giày vò hắn: “ĐỪNG HÒNGGG!”

Diêm Du Ninh lấy ra toàn bộ số bùa hộ thân còn lại trong túi trữ vật, từng lớp từng lớp bao trùm lên người đàn ông đang điên loạn. Một lát sau, mưa lớn tạnh dần, mây mưa sấm sét rút đi, biến mất vào trời cao, chẳng còn dấu vết.

Áp lực thuộc về thiên đạo cuối cùng cũng tan biến. Mưa nhỏ ngừng rơi, mây đen rút đi, ánh trăng treo giữa màn đêm lặng lẽ hiện ra. Các giáo chúng nhận ra Lôi Kiếp Tím đã qua lập tức chạy đến chỗ Diêm Du Ninh.

Giữa vùng núi bị từng đạo thiên kiếp san bằng, Diêm Du Ninh ngồi xếp bằng dưới đất. Hơi thở tỏa ra, không rõ là vô tình hay cố tình, làm người khác chẳng thể lại gần trong phạm vi năm trượng. Người đàn ông vừa vượt qua thiên kiếp, y phục trên người đã rách nát nhưng khí chất vẫn không hề suy giảm.

Tóc hắn rối nhẹ, ướt mưa, dính vào trán và cổ. Một sợi tóc còn vương máu chẳng biết của ai dính lên gò má tái nhợt. Sát khí ngút trời khi đơn độc đối đầu Ma Tôn và lôi kiếp lại hiện ra nét dịu dàng đến lạ.

Thật lòng mà nói, nếu Diêm Ma là thanh đao không vỏ nơi chiến trường — luôn vang tiếng binh mã, thì Diêm Du Ninh chính là thanh kiếm quý có thể nhập vỏ bất cứ lúc nào. Hắn không phải lúc nào cũng sắc bén, nhưng lần nào lóe sáng là lại khiến người ta không khỏi run rẩy và sợ hãi.

Diêm Du Ninh nhận ra họ đến gần thì thu lại hơi thở và mở mắt ra. Đôi mắt phượng sắc bén không sáng lên tuyệt diệu nữa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thanh lịch.

Vị thiếu chủ từng giết thầy giết cha này chỉ trong hai mươi năm đã đạt được thành tựu mà tu sĩ bình thường tuyệt đối không thể có. Nụ cười tưởng như dịu dàng lúc này lại khiến người ta nghẹt thở, rùng mình không rét mà run.

“Bái kiến Tôn Chủ! Tôn Chủ vạn tuế! Nhất thống chính ma hai đạo!” Có kẻ lanh trí lập tức hô to với Diêm Du Ninh. Những tiếng hô vang nối tiếp nhau trên mảnh đất trơ trụi, mang theo âm thanh run rẩy, vang vọng khắp núi rừng.

Diêm Du Ninh chậm rãi đứng dậy, cảm nhận được thể chất đã thay đổi rõ rệt. Hắn hít sâu một hơi không khí trong lành, nhìn về phía xa nơi có Nghịch Trần Giáo. Thầm nghĩ: đã đến lúc lấp đầy chiếc túi trữ vật trống rỗng rồi. Hắn thật sự “như đói như khát”, không thể chờ thêm được nữa. Có giáo chúng phát hiện Tôn Chủ không để tâm đến họ, lén ngẩng đầu lên, vừa hay thấy khóe môi Diêm Du Ninh bất chợt nhếch sâu hơn.

Rõ ràng là một nụ cười dễ mến, nhưng y lại cảm thấy rợn người, không dám nhìn thêm nữa.

...

Từ khi Ma Tăng Hành Khổ bị Diêm Ma đưa về Nghịch Trần Giáo, dường như nhờ có thủ lĩnh mạnh mẽ, trong suốt hai mươi năm qua, các giáo chúng của Nghịch Trần Giáo đã làm đủ mọi điều ác. Cả giới tu chân, những đại năng đạt đến kỳ Hợp Thể cực kỳ hiếm. Ngoài Diêm Ma và một vị Tiên Tôn vẫn đang tìm cơ duyên để đột phá từ giai đoạn đầu Luyện Hư thì không còn người thứ ba.

Một số môn phái chính đạo lo lắng bất an, luôn chuẩn bị sẵn sàng cho khả năng Nghịch Trần Giáo sẽ phát động chiến tranh.

Không ai ngờ tới, một tin tức chấn động giới tu chân bất ngờ truyền ra từ ma đạo: Ma Tăng, kẻ đã giết cha để đoạt vị, sau nhiều năm ẩn tích, nay đã lên ngôi Tôn Chủ của Nghịch Trần Giáo. Ngay lập tức, danh tiếng của Ma Tăng Hành Khổ lại một lần nữa chấn động giới tu hành. Có thể giết chết Ma Tôn Diêm Ma, tu vi của hắn chắc chắn đã mạnh hơn trước rất nhiều.

Các suy đoán về tu vi của Diêm Du Ninh nổi lên khắp nơi. Đồng thời, chuyện hắn từng phạm tội giết thầy đại nghịch bất đạo lại bị đào lại. Có kẻ mắng chửi Ma Tăng Hành Khổ là độc ác, tàn nhẫn, cũng có kẻ run sợ trước tu vi của hắn.

Nhưng chẳng ai trong chính đạo lẫn ma đạo ngờ tới, kể cả giáo chúng của Nghịch Trần Giáo. Họ tưởng rằng có được một Tôn Chủ mạnh mẽ sẽ đưa ma đạo lên đỉnh cao mới, trải qua ba tháng trong tâm trạng vừa lo lắng vừa phấn khích. Nào ngờ, đúng ba tháng sau, cả Nghịch Trần Giáo lại vấp phải cú ngã lớn nhất từ trước đến nay.

Trân Bảo Các của giáo phái bị càn quét sạch sẽ. Kẻ chủ mưu không ai khác chính là Diêm Du Ninh, người vừa mới lên ngôi Ma Tôn!

You May Also Like

0 nhận xét